Đêm Kon Tum mưa dày, lòng nặng trĩu
Bác đi rồi người người mãi xót xa
Nhớ ký ức năm hai ngàn mười bảy,
Bao ân tình Bác gửi lại Kon Tum
Làng Kon Rờ Bàng, mãi mãi không quên,
Những cử chỉ ân cần, tình sâu đậm.
Bác cùng dân chia sẻ mọi gian nan,
Kể chuyện cuộc đời, dựng xây tình nghĩa.
Áo thổ cẩm kính dâng, tình sâu lắng,
Bác tặng chiếc radio, ân nghĩa vững bền.
Bác luôn dặn phải thắt chặt đoàn kết,
Dặn toàn dân phải bền chí, kiên trung
Làng Le biên giới, nỗi đau lan rộng,
Tin Bác mất đi, lệ đẫm khóe mi.
Người Rơ Măm khóc, lòng đầy tiếc nuối,
Chung nỗi thương đau, dâng kín bầu trời.
Lớp thanh niên mãi ghi lời Bác dạy,
Xung kích sáng tạo, dựng xây nước nhà.
Tấm gương Bác mãi mãi sáng trong ta
Tự dặn lòng phải sống sao cho xứng